Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Về lại


 

VỀ LẠI VƯỜN THƠ

 

Hồ khuya liễu rũ bóng trăng chao

Tiên giới là đây có phải nào?

Cảnh vắng lá vờn sương tĩnh mịch

Hồn mơ hoa giục gió xôn xao...

Mai kia kẻ nhắc âu chi quản

Mốt nọ người quên cũng chẳng sao.

Đã đến trần gian vui chút chút.

Vui vui. Đừng bẩn sổ Thiên Tào.

 

Lê Quý Long

 

Họa: Duyên Tiền Định

 

Cá lặn sâu hồ nước động chao

Ngồi chơi ngóng đợi bóng ai nào

Nơi đây vắng vẻ lòng nôn nóng

Chốn ấy hoang tàn dạ xót xao

Ông lữ ôm cần trông dáng nguyệt

Tiểu thư dạo cảnh ngắm trăng sao

Hữu duyên tiền định đầy tin tưởng

Kết nghĩa tào khang hợp ý Tào

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Nàng Thơ & Tuổi Già

 

Mặc kệ người đời thích liếc chao,

Nàng luôn hiện diện phải không nào.

Vần bằng diễn tả tâm thiền định,

Chữ trắc kêu gào dạ xốn xao.

Kẻ ghét người chê thôi để ý,

Người thương kẻ nịnh cũng đâu sao.

Thơ và tuổi hạc còn bao nữa...

Chớ trách đôi khi lại nói tào...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

 

 ẤM ÁP TÌNH NGƯỜI

 

Nhân thế buồn vui khắp đất trời,

Chìm trong cảm xúc lúc đầy vơi.

Khi xa thân xác hoàn tro bụi,

Lúc mất hư danh giữa miệng đời.

Trao nụ cười xinh khơi nghĩa ái,

Dâng lời thiện mỹ thắp Tình Người.

Còn vui ngày mới xin đừng trách!

Giang rộng đôi tay ấm áp mời.

 

Hồ An (27-4-20)

 

Họa: Trọn Kiếp Người

 

Được thua cam chịu chớ kêu trời

Còn mất xem thường dẫu có vơi

Dạ thẳng phơi bày xây hạnh phúc

Lòng ngay trải rộng sống vui đời

Nhân gian nhập thế nương thân xác

Cát bụi vùi thân tiễn kiếp người

Biển rộng rừng sâu đều chạm đủ

Nợ nầng sòng phẳng trát đâu mời

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Tình Đời

 

Nhân gian thay đổi dưới bầu trời, 

Cuộc sống khi đầy lúc lại vơi.

Chẳng khóc niềm vui tan phút chốc,

Không đau nỗi khổ đọng đời đời.

Nghèo hèn giữa chợ ai đâu biết,

Giàu có rừng sâu kẻ kiếm người.

Biết vậy buồn chi cho thế sự,

Bình tâm an lạc sẽ chào mời...

 

Đoàn Thị Dưỡng