Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Sầu viễn xứ


 

THƠ ĐỖ PHỦ

Thu hứng kỳ 1

Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâm,
Vu sơn, Vu giáp khí tiêu sâm.
Giang gian ba lãng kiêm thiên dũng,
Tái thượng phong vân tiếp địa âm.
Tùng cúc lưỡng khai tha nhật lệ,
Cô chu nhất hệ cố viên tâm.
Hàn y xứ xứ thôi đao xích,
Bạch Đế thành cao cấp mộ châm.

Dịch nghĩa

Móc ngọc tơi bời ở rừng phong,
Khí ở núi Vu và kẽm Vu ảm đạm mịt mờ.
Trên sông, nước và trời cùng trôi chảy,
Ngoài ải, gió và mây liên tiếp mù đất.
Cúc từng chòm nở hai lần dòng lệ xưa,
Thuyền lẻ loi buộc chặt mối tình quê cũ.
Nơi nơi giục giã dao thước may áo rét,
Tiếng chày chiều dồn dập thành cao Bạch Đế.

(Khuyết Danh)

 

SẦU VIỄN XỨ

(Phỏng dịch)

Sương phủ rừng phong lá rụng rơi 

Vũ Sơn Vũ Giáp núi cao vời 

Sông gầm sóng nước tràn gành đá

Mây phủ ải biên khuất góc trời 

Khóm cúc đôi lần khơi lệ đổ

Con thuyền một dạo khiến tình vơi

Thu tàn áo lạnh nhờ tay khéo

Thành Bạch chày vàng nện rã rời

 

Văn Ngọc 

 

Họa: Vọng Cố Hương

(nđt)

Sang mùa lạnh lẽo lá vàng rơi

Viễn xứ chiều thu cảnh tuyệt vời

Xứ Mỹ ăn nhờ luôn chạm thổ

Trần gian sống cậy vẫn trông trời

Lòng đau quặn thắt không hề cạn

Trí giữ kiên cường chẳng nhạt vơi

Tổ quốc huy hoàng mong mãi đợi

Hồi hương đất Mẹ đã xa rời

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Nhớ Hội An

 

Bình minh thức dậy, giấc mơ rơi,

Thấy nhớ chốn xưa đã cách vời.

Phố cổ u buồn nhìn nắng sớm,

Chùa Cầu khắc khoải ngóng mây trời.

Hội An bởi dịch dân im ắng,

Sông nước vì ai lệ chẳng vơi.

Lo lắng đoạn trường từng tấc dạ,

Tha hương khó nhọc mãi không rời...

 

Đoàn Thị Dưỡng 

 


 

 

THU NHỚ NGƯỜI

(nđt)

Mùa thu ảm đạm lá rơi vàng

Lạnh lẽo hay rằng tiết chuyển sang

Hải ngoại trông về quê quán cũ

Trời tây ngưỡng vọng chốn xưa làng

Mây tràn phủ kín thuyền trôi dọc

Gió thoảng bao trùm nguyệt rẽ ngang

Quạnh quẽ đêm nằm sao khó ngủ

Niềm thương gởi bạn quý hơn vàng

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Thu Buồn Nhớ Bạn

(nđt)

Lặng lẽ rừng phong điểm lá vàng 

Mây quần gió lộng chuyển mùa sang

Hoàng hôn gợi nhớ tình quê cũ 

Tuổi hạc sầu vương nghĩa xóm làng 

Núi thẳm trời cao đời rẽ dọc

Sông dài biển rộng lối vào ngang 

Dừng chân ngoạn cảnh màu thu úa

Viễn xứ người đâu hởi bạn vàng

 

Văn Ngọc 

 

Họa: Lụt Ở Hội An

 

Tiễn biệt mùa thu với lá vàng,

Đông về lụt lội cũng đà sang.

Cẩm Phô e ngại nhìn theo nước,

An Hội lo toan phải bỏ làng.

Đường phố thẩn thờ con sóng vỗ,

Cửa nhà cập bến chiếc đò ngang.

Sông Hoài cuồn cuộn thêm ngầu đục,

Thực phẩm dân mong quí tợ vàng...

 

Đoàn Thị Dưỡng