Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Độc thoại

 

ĐỘC THOẠI

 

Buổi sáng trời trong đẹp tuyệt vời,

Mà sao tâm trạng thấy chơi vơi.

Thương thời mơ mộng đi trường học,

Nhớ thuở ưu tư đến cuộc đời.

Mật ngọt chua cay đà cách biệt,

Thăng trầm vinh nhục đã xa khơi.

Giờ đây lẩn thẩn hay thầm hỏi,

Tóc bạc tìm ai để gởi lời...

                      xxx

Có lẽ tìm thơ để gởi lời,

Hay là với gió tận ngàn khơi.

Đôi khi thơ vắng bao vần điệu,

Có lúc chữ quên những chuyện đời.

Thu đến lá vàng thêm thổn thức,

Đông sang sương lạnh lại đầy vơi.

Thôi thì an phận ngày còn lại,

Dẫu biết buồn vui mãi cách vời...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Tự Bạch

 

Trăng thanh gió mát đợi ai vời

Giọt đắng cà phê chậm rãi vơi

Tuổi hạc quê người an phận kiếp

Thân già viễn xứ thủ thân đời

Công danh thuở nọ đâu còn nghĩ

Sự nghiệp bây giờ chả dám khơi

Sống được như vầy âu cũng đủ

Sang hàng tám chục lổ ngang lời

                    xxx

Sang hàng tám chục lổ ngang lời

Hồi tưởng một thời ký ức khơi

Nắng sớm lên rồi trông thế sự

Mưa chiều đổ xuống ngẫm suy đời   

Chén cơm nóng hổi mời ăn sạch

Ly rượu nồng cay chuốc uống vơi

Tình nghĩa phu thê luôn thể hiện

Tào khang thắt chặt khó khăn vời

 

Đoàn Ngọc Nam

 

 


 

PHAI PHÔI

(nđt)

Mơ về phố nhỏ một chiều sương

Khấp khởi dồn chân dạo ngõ vườn

Những tưởng đài xưa còn thắm nhụy

Đâu ngờ phấn cũ lại tàn hương

Sầu đưa  tiếng thở vương cành liễu

Não gợi tăm người thoảng gốc dương

Rũ giấc mưa lùa ơi chỉ mộng

Lòng đau quặn thắt giữa canh trường

 

Trung Nhân

 

Họa: Duyên Phận Bạc

(nđt)

Lạnh lẽo cô phòng phủ tuyết sương

Buồn tanh quạnh quẽ chốn sân vườn

Đàn ông chẳng có hoa tàn nhụy

Sĩ tử không tầm thiếp nhạt hương

Lũ trẻ luôn chờ trông bóng nguyệt

Thân nàng mãi đợi ngóng tà dương

Bồng lai ngoạn cảnh tìm chi nữa

Giữ dạ bình tâm thoát ải trường

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Đợi Chờ

 

Dõi bóng người đi tóc điểm sương,

Sang thu cúc nở rộ sau vườn.

Bầu trời se lạnh thương màu nắng,

Mặt đất u buồn nhớ sắc hương.

Cạnh ngõ dịu dàng vươn dáng liễu,

Bên rào lặng lẽ bóng hàng dương.

Mơ màng cứ ngỡ chân ai bước,

Chợt tỉnh cô đơn dạ đoạn trường…

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

TỰ DO

(nđt)

Khi mình thoát được cảnh tù ra

Vội vã chuồn mau đến cổng nhà

Đã nhỉ hoa bìm vươn nụ tím

Ui dào nhánh liễu lượn cành xa

Không người cứ ngỡ ai vừa dợm..

Chẳng bạn mà như ấy cũng đà...

Sẽ hiểu trên đời chân giá trị
Khi mình thoát được cảnh tù ra

 

Trung Nhân

 

Họa: Thân Tù Chính Trị

(nđt)

Thủ đoạn hàng đầu chúng vẽ ra

Lầm mưu lũ dụ hiến dâng nhà

Cày trâu ruộng nước đời lam lủ

Đẻo gỗ rừng thiên phận xót xa

Những tháng lao tù quên biển mặn

Nhiều năm cải tạo nhớ sông Đà

Da vàng mũi tẹt chung dòng giống

Rập mẫu quan thầy đảng phán ra

 

Đoàn Xuân Đài

 

Họa: Tình Gia Đình

 

Đất khách tha hương mới hiểu ra,

Nơi luôn hạnh phúc vẫn là nhà.

Niềm thương phụ mẫu khi gần gũi,

Nỗi nhớ anh em lúc cách xa.

Hoạn nạn tương thân hay được nhắc,

Rách lành đùm bọc mãi theo đà.

Nghĩa tình ruột thịt sao không trọng,

Chớ để mất rồi mới hiểu ra...

 

Đoàn Thị Dưỡng