Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Đèo Le

 



ĐÈO LE

 

Ai nói Đèo Le bé tẻo teo
Muốn lên tới đỉnh phải "đè leo"
Có mây tạo dáng dường khêu gợi
Có gió rướn mình muốn dính keo
Trai trẻ vui mừng chân loắn thoắn
Tuổi già chậm rãi gậy leo trèo
Ai ơi! cẩn trọng khi chơi núi
Thong thả không thì chịu quắt queo

 

Hồ Thanh Hà

 

Họa: Qua Được Đèo Le

 

Quảng Nam đồi dốc nhỏ to teo

Khách viếng thăm chơi thả bộ leo

Tiên Phước rừng tiêu tình gắn bó

Quế Sơn rẫy sắn nghiã sơn keo

Yêu em lối xóm thường xuyên đến

Mến cảnh quê mình cũng ráng trèo

Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy

Đèo Le vượt khỏi thoát chèo queo

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Đèo Hải Vân

 

Hải Vân hùng vĩ mọi người teo,

Đến Huế thì ta phải cố leo.

Sương phủ dịu dàng thương gắn kết,

Mây vờn quấn quýt nhớ sơn keo.

Quanh co dốc núi lòng lo lắng,

Vương vấn niềm yêu dạ muốn trèo.

Bên nớ yên lòng xin hãy đợi,

Vượt đèo qua suối! chẳng nằm queo...

 

Đoàn Thị Dưỡng


 
 

DUYÊN THƠ

 

Nàng thơ không tuổi dễ chi già
Theo bước thời gian cứ trẻ ra
Đón ánh bình minh lòng rộn rã
Bình thơ bạn hữu chuyện sa đà
Chén tình ăm ắp khi xuân đến
Giọt nhớ đong đầy lúc hạ qua
Cho dẫu khác màu đôi mái tóc
Chút duyên văn nghệ thắm ngàn hoa

 

Hồ Thanh Hà

 

Họa: Niềm Vui Xướng Họa

 

Xướng họa vui chơi lúc tuổi già

Niềm vui chọn đúng chẳng bàn ra

Câu văn giản dị tình chan chứa

Chữ Việt bình dân nghĩa đậm đà

Bạn hữu nhiều nơi cùng ghé lại

Thi nhân khắp chốn cũng thăm qua

Những ai đồng cảm hân hoan đón

Ngưỡng mộ tài danh tặng lãng hoa

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Già

 

Tóc bạc, hình như tim chửa già!

Còn đau vẫn nhớ vẫn lo ra.

Mông lung suy nghĩ, luôn quen vậy,

Vô cớ buồn vui, mãi sẵn đà

Nghe xót lá vàng: thu đã đến,

Thấy thương phượng đỏ: hạ đà qua.

Câu thơ viết mãi chưa ưng ý,

Sợ nỗi tàn phai lúc ngắm hoa...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

 

 


 [dt1]