Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

T-Mây trắng


MÂY TRẮNG ÐƯỜNG MÒN

YOSEMITE    DU KÝ

 

 

                     Tặng hai em Chu Tuấn & Tường Vân

                      Kỹ niệm cuộc du ngoạn YOSEMITE

 

 

Đi và viết, thành bài Du Ký

Viết và đi, ghi lại cuộc Du

Mấy ngày trên chốn mây mù

Thênh thang từng bước, trơn tru tâm nhàn !

 

Tưởng như chốn Thiên Thai, chẳng khác !

Nơi, ngày xưa Lưu Nguyễn lạc vào

Lòng ta một chút lao xao

Tưởng mình Lưu Nguyễn, lạc vào Đào Nguyên !

 

Xin kính mời bạn hiền, đọc giả

Cất bước cùng với Lão Du Sơn

Để nghe núi hát, gió dờn

Mây bay vũ khúc, tiếng rừng hoan ca !!!

 

 K.L

 

 

Nhân duyên nay đã đến rồi

Hai người bạn trẻ mời tôi đi rừng

Lòng tôi khắp khởi vui mừng

Bởi vì lâu lắm chưa từng được đi.

 

Ðường lên Yosemite

Sau khi rời chốn thị phi ồn ào

Xe tôi thẳng tiến đi vào

Một vùng sơn cước, sắc màu xanh xanh

 

Có lúc qua chổ vắng tanh

Ðôi khi ngang xóm dân sinh nông trường

Lên đèo, xuống dốc, hào mương

Hai bên thoai thoải dặm trường thảo nguyên.

 

Bây giờ đến chốn núi thiên

Ðá cao hùng vĩ, đỉnh viền tuyết băng

Lòng tôi rạo rực lăng xăng

Bao nhiêu mơ ước hiện dần đường đi

 

 

 Tôi đến Yosemite

Một chiều Ðông, nắng đang đi  nhạt dần

Núi cao ngạo nghễ bao tầng

Ðứng yên lặng ngắm, thỏa lòng ước mong

 

Trời chiều buông xuống màn Ðông

Ðêm rừng heo hút, gió lồng thông reo

Ðêm nằm nghe tiếng núi đèo

Ầm ầm thác đổ lưng đèo vang vang

 

Mê rừng, thích chốn non ngàn

Lại thêm lạ chổ, giấc càng khó an

Hé lều nhìn ra,  lặng trang !

Ðỉnh non sang sáng, tưởng là ánh trăng

 

Ðịnh thần nhìn kỹ biết rằng

Là ánh sáng từ tuyết băng phản về

Ðêm khuya vắng lặng tư bề

Sương đêm mù mịt, lê thê lình bình

 

Soi đền  ra ngoài để nhìn        

Hình như nghe  Gấu “ùn ìn “đâu đây !

Hú hồn tim đập mấy giây

Định thần nhìn kỹ, xem đây thú gì.

 

Chỉ là tiếng “ ngáy “ li bì

Của lều hàng xóm, có gì lạ đâu !

Lặng im nằm, thở thật sâu

Bao nhiêu” hoãng hồn”  như hầu tiêu tan.

 

Hừng đông vừa mới giăng màn

Tôi bước lặng lẽ dưới tàng cây xanh

Sương đêm từng giọt long lanh

Nằm im trên lá, mong manh đeo cành

 

Vừng đông rực rỡ soi mành

Mành sương sáng sớm, rành rành rừng xanh

Ðá chi cao vút trời xanh !

Tưởng như Thiên Thạch đang sanh dưới trần !

 

Bâng khuâng rồi lại lâng lâng !

Lòng tôi hạnh phúc, bao lần ước mơ

Một lần được đứng bên bờ

YOSEMITE, nào ngờ hôm nay !!!

 


Nhân duyên tất cả, ai hay

Ðến duyên thì sẽ đong dầy ước mơ

Bây giờ rực rỡ nắng tơ

Ðang soi sáng tỏ một trời u-minh.

 

Mờ mờ ẩn hiện lung linh

Mù sương núi thẩm, vân trình lang thang

Rêu xanh chen lẫn đá vàng

Lá xanh, xanh thẩm bạt ngàn rừng thông.

 

Núi đá cao vút ngước trông

Núi như muốn chọc thủng lòng trời cao

Ðỉnh non mây trắng lao xao

Hòa trong sương sớm quyện vào hư vô.

 

Từng dòng thác đổ “ồ ồ “

Tận trên đỉnh đá khổng lồ cao thâm

Tựa như suối tóc giai nhân

Xỏa tóc hong nắng trong sân khuê phòng

 

Thác tuông xối xả thành dòng

Rơi trên đá núi, tạo dòng suối mơ

Suối reo róc rách nên thơ

Luồng qua khe đá, đến bờ hồ trong

 

Nắng reo phả xuống giữa lòng

Tạo thành ngũ sắc, thoáng trông tuyệt vời !

Ðàn cá “ăn móng “, quẩy đuôi

Tung tóe bọt nước, vui chơi trong hồ.

 

Núi, đá, băng, tuyết điểm tô

Mờ mờ, ảo ảo trông, ôi ! tuyệt vời !

Núi đá không mọc không mời

Mà du khách đến từ trời khắp nơi

 

Hôm nay tôi đã đến nơi

Thông cao thẳng vút chọc trời vui reo

Bốn bên vách đá cheo leo

Không gian xanh ngắt, rong đeo đá còi

 

Tôi đi từng bước không lời

Đi mà cảm nhận một trời lặng thinh

Thác tuông như môt ảnh hình

Hình cô tiên nữ lung linh tóc ngà
 

 

Tôi đang trong cõi ta bà

Mà lòng những tưởng như là cỏi Tiên

Bây giờ ánh nắng nhạt nghiêng

Xe tôi lặng lẽ rời miền núi non.

                                          

Sau lưng bỏ lại lối mòn

Tuyết băng, rừng núi, mây còn lang thang

Giả từ, lòng tôi mang mang

Nỗi niềm lưu luyến còn đang nặng lòng !

 

Không Lạc                                                  

Sanjose 2-25-2015