Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Phượng

 

 

PHƯỢNG

 

Mùa mưa phượng đổ mạng vong trò,

Phượng khóc đau lòng với rủi ro.

Nhớ mãi âm vang lời giảng dạy,

Không quên rộn rã những câu hò.

Lá cành khói bụi gây tàn úa,

Gốc rễ bê tông phải cụm co.

Trách phượng nhưng nào ai có biết,

Môi trường sạch đẹp thiếu người lo…

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Ăn Ve Sầu

 

Nghèo khổ thân em bé học trò

Ve sầu nướng chín xác teo ro

Hè sang bụng đói nên tìm cách

Hạ đến lòng đau biếng hát hò

Đời sống dài lâu đành ẩn dật

Cõi riêng vĩnh cửu ráng nằm co

Thay cơm để sống ăn qua bữa

Thương trẻ cơ hàn thiếu kẻ lo

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Phượng & Học Trò

 

Phượng vẫn luôn theo bước học trò,

Niềm vui lẫn lộn với âu lo.

Cành xanh ngóng đợi giờ lên lớp,

Lá thắm trông mong buổi hẹn hò.

Chứng kiến vinh quang người gặp vận,

Nhìn ra thất bại kẻ nằm co.

Vô thường phượng trở nên già lão,

Phượng ngã làm sao tránh rủi ro?!

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

  

                                                  

 

CHINH PHỤ

 

Nắng tắt còn vương quyện gốc thông,

Sương thu lãng đãng dưới mây hồng.

Hôn hoàng chiếc bóng thương cô phụ,

Gác vắng đơn thân nhớ bóng chồng.

Chiến trận người đi sầu tím ngắt,

Phòng loan kẻ ở nhớ mênh mông.

Chiều rơi vắng lặng buồn man mác,

Lữ khách qua đây chợt chạnh lòng

 

Hoài Nguyễn (11/6/2016)

 

Họa: Nỗi Lòng Chinh Phụ

 

Tim đau mỏi mệt gió lay thông

Chinh phụ ngồi đây nhạt má hồng

Thương kẻ sa trường dư thuốc súng

Nhớ người hậu cứ thiếu hơi chồng

Đêm khuya quạnh quẽ khô cằn dáng

Bóng tối đìu hiu lạnh lẽo mông

Mãi ngóng chờ trông ngày gặp lại

Đoàn viên tái hợp ước ao lòng

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Vọng Phu

 

Cách biệt người ơi có cảm thông,

Phôi phai má phấn nhạt môi hồng.

Con thơ ngóng đợi thương cho bố,

Phận liễu chờ mong nhớ đến chồng.

Chiến trận nhọc nhằn nơi núi thẳm,

Cô phòng hoang lạnh giữa trời mông.

Xuân sang cứ ngỡ còn đông giá,

Bóng nhạn vời xa nặng cõi lòng…

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Lặng Lẽ Chờ Mong

 

Nắng cuối ngày vương trên ngọn thông

Ráng chiều lan tỏa sắc lam hồng

Đôi chim mải miết bay về tổ

Thiếu phụ miên man nghĩ đến chồng

Cách trở muôn trùng, tâm thổn thức

Nhớ nhung trọn kiếp, dạ sầu mông

Biểt không hy vọng mà sao vẫn

Lặng lẽ chờ mong buốt nhói lòng

 

Phương Hà

 

Họa: Trống Vắng

Dừng chân trên đỉnh dốc đồi thông
Nhạt nắng hòa sương phai sắc hồng
Thương nhớ, bóng người in gối lẻ
Lệ rơi, thiếu phụ ngóng trông chồng
Người đi khói lửa, mang niềm nhớ
Kẻ ở giá băng, u uẩn mông
Chợt thấy đôi chim về tổ ấm
Gió Thu vi vút dịu xoa lòng

 

Trần Tiến (15/06/2020)