Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

T-Hòn đá cuội


HÒN ÐÁ CUỘI

 

Ðá từ  đỉnh núi uy nghi

Trong cơn động đất, giông di*, gió đùa

Theo đường chim bay trong mưa

Ðá rơi vào trước cổng chùa Tánh Không

 

Thiền Viện một sáng nắng hồng

Thầy thấy cục Đá, nên bồng vào trong

Cục Đá xấu xí khó trông

Như là ghẻ lở! cùi phong! sùi sần!

 

Thầy để cục Đá sát gần

Cận cửa Thiền Viện, trong sân cửa chùa

Dài theo năm tháng nắng mưa

Người đá, kẻ đạp lăn tua bao vòng!

 

Và một hôm, dưới nắng hồng

Nhớ lại cục Đá Thầy bồng hôm nao

Thầy tìm kiếm mãi, nhưng sao!

Chẵng trông, chẵng thấy một màu Đá xưa

 

Bổng cơn gió lộng thổi đùa

Lá bay, hiển lộ Đá xưa đây rồi!.

Thầy đứng nhìn, miệng mĩm cười

Bây giờ Đá đã khác thời xa xưa

 

Sần sùi, góc cạnh, ngộ chưa!

Có còn đâu nữa, lưa thưa tròn rồi

Mĩm cười, Thầy để bên đồi

Ðá tròn im lặng, đang ngồi nhìn cây!

 

Bốn phương tám hướng đông tây

Nơi nào cững thấy đong đầy chữ KHÔNG

Đá hứng những giọt nắng hồng

Hạt mưa tưới mát giữa lòng Thiền môn.

 

Bây giờ Đá đã sạch trơn

Ðá lăn nhè nhẹ theo chân bên Thầy.

Nhưng mà nào có ai hay

Chỉ có Thầy biết đá này: Đá KHÔNG!

 

Ðá không TỶ, THIỆT, NHỈ, NHÃN

Nhưng đá thấy biết dọc ngang rõ ràng

Thầy không điểm nhãn khai quang

Âm thầm Thầy đã nhẹ nhàng khai tâm.

                                       

                                        3-8-2006

                          Không Lạc

*- di = là di chuyễn đi chổ khác/

 

 

TRONG THÂN CÓ HAI NGƯỜI

 

Y khoa thế giới Ta-Bà

Học về cơ thể người ta tế nào

Khi đã tường tận ra sao

Chế nhiều loại thuốc trị bao bịnh tình!

 

Y khoa trong cõi Tâm Linh

Mổ xẻ cái Tâm vô hình ra xem

Mới hay bụi bặm tèm nhem!

Rồi lại còn được: thấy thêm hai người!

 

            *********

 

Trong ta có một kẻ tinh nghịch

Và một người thanh lịch vô song

Đều không xuất hiện cùng một lúc

Người này có măt, kẻ kia không!

 

Tướng thong dong là người thanh lịch

Không một lời, đi, đứng, nằm, ngồi

Thật tĩnh lặng, chẳng  chút nổi trôi

Và cũng không bao giờ ham nói!

 

Bởi vì rằng, đêm, ngày, sáng, tối

Trụ một nơi, từ chối hội hè

Nói bên tai cũng không thèm nghe

Tiếng sấm nổ cũng không để ý!

 

Kẻ tinh nghịch thì hay luận lý

Dùng mưu mô để mị người nghe

Thế nên, kẻ ấy chảng e dè

Đụng là nổ, khoe khoan đủ kiểu

 

Người và Kẻ, là hai tiêu biểu

Hai thái cực của trược với thanh

Một phía dữ, và một phía lành

Và hai người đang tranh hơn kém!

  

 

                           Không Lạc