Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Say mộng


 

       SAY MỘNG HỒN THU

 

Một mình nhớ lại dáng thu xưa

Gió thoảng lay cành lá nhẹ đưa

Phảng phất mưa rơi ngàn lệ ứa

Lập lờ nắng nhạt rớt lưa thưa...

Trăng đêm khéo gợi tình chan chứa

Nước cũng chưa quên trút lệ thừa!

Ai bảo Thu đi không gặp nữa ...

Thu về người chắc... đã về chưa!?

 

Nguyễn Hòe (Đồng Nai, 25/08/2020)

 

Họa: Cùng Chủ Đề

 

Đơn côi lẻ bóng buổi ban trưa

Ôm ấp cây đàn nhớ dáng xưa

Liễu yếu đào tơ tìm thế tựa

Mày rồng mắt phượng lắm người ưa

Người từ dạo ấy không về nữa

Kẻ ở quê nhà chịu nắng mưa

Còn nhớ lúc xưa lời đã hứa

Thu về… chuyện cũ đã quên chưa?

 

Hùng Lê (Đà Nẵng)

 

Họa: Giấc Mơ Thu

 

Lành lạnh nửa đêm sực nhớ xưa

Thu sang cánh én lượn chuyền đưa

Trong đêm gió thoảng se lòng khách

Tản sáng màn sương phủ giậu thưa

Tan tiệc vắng người vui cảm thiếu

Giãn tuồng đơn chiếc sống dư thừa

Mình ên ngóng đợi tin đầu ngõ

Tình gởi mộng mơ thỏa mãn chưa

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Thuở Học Trò

 

Mỗi độ thu về nhớ thuở xưa,

Heo may áo trắng gió đong đưa.

Tựu trường bạn hữu thêm đông đúc,

Đến lớp thầy cô chẳng vắng thưa.

Phượng vỹ bóng râm như khó thiếu,

Sân trường giọt nắng vẫn không thừa.

Vang vang trống giục lòng hăng hái,

Cảnh cũ hoài thương ai biết chưa...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

 


 


KHÔNG KHOAN NHƯỢNG

 

Buổi gặp đầu tiên đã vấn vương

Người dưng khác họ lẽ nào thương

Ban chiều chợt nhớ rồi tơ tưởng

Chặng tối bâng quơ giấc chẳng thường

Dẫu phải trời xui nên hợp xướng

Hay là cảnh khiến chuyện tàn tương

Lòng nầy quyết sẽ không khoan nhượng

Trót lỡ yêu nàng… mấy cũng bương!

 

Phạm Quốc Khái (25/08/2020)

 

Họa: Chung Lòng

 

Ưng rồi hợp nhãn lụy tình vương

Khác họ chung làng tỏ mến thương

Gặt lúa gom cồi công chẳng nệ

Trồng khoai lấy củ việc thông thường

Dư thừa mắm muối vui lòng góp

Thiếu hụt tiêu hành giúp trợ tương

Bão táp mưa sa không quản ngại

Lên non xuống biển sẵn sàng bương

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Tình Yêu

 

Con tim xao động với tơ vương,

Gặp gỡ làm chi để nhớ thương.

Cảm xúc hình như nghe khác lạ,

Tâm tư có lẽ thấy không thường.

Đêm đêm tưởng đến mây bên núi,

Sáng sáng hoài mơ nước bến Tương.

Tự nhủ tình yêu sao thiếu được,

Đèo cao rừng thẳm cũng đành bương...

 

Đoàn Thị Dưỡng