Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Nối mùa say


 

NỐI MÙA SAY

(Giao cổ đối)

 

THUYỀN cập bờ đưa khách mỗi ngày

AI người kết cỏ nối mùa say

ĐẬU cung lộ vắng, sương mờ mịt

BẾN rạt rào, neo giấc mộng gầy

SÔNG hững hờ trôi cùng góc bể

TRĂNG vàng võ dọi cuối chân mây

ĐÓ còn giữ vẹn câu nguyền ước

CÓ CHỞ TRĂNG VỀ KỊP TỐI NAY

 

Thích Thiện Thông

 

Họa: Mong Người Trở Lại

 

(Thiếp đợi chỗ xưa nhiều bữa trước

Bến chờ quê cũ mấy hôm nay)

 

Thiếp ra ngoài biển giữa ban ngày

Đợi khách chung tình nắng gắt say

Chỗ tạm trần gian - lâu xiết kể

Xưa muôn thuở - cõi thế thân gầy

Nhiều ân oán xóa - câu thề hẹn

Bữa tiễn đưa - nguyền gởi tóc mây

Trước mắt mong rằng sum họp sớm

Bến chờ quê cũ mấy hôm nay

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Thuyền Trăng

 

THUYỀN nhỏ đón đưa khách mỗi ngày

AI chiều bờ bãi đến mê say

ĐẬU ghềnh đêm vắng, trời sương phủ

BẾN sóng chao, xua ánh nguyệt gầy

SÔNG ngậm gương nga lồng lộng bóng

TRĂNG chìm đáy nước lặng lờ mây

ĐÓ đang mời mọc Hằng Nga tới

CỐ CHỞ TRĂNG VỀ KỊP TỐI NAY

 

Mỹ Ngọc (Aug.13/2020)

 

 


 

XUÂN TỪ ĐÓ

Có mùa xuân đến thật yên lành

Là lúc tuổi hồng đang thắm xanh

Hai đứa nhặt mai vàng trước ngõ

Những ngày mơ lộc biếc trên cành

Đời chưa gợn chút tình phiền muộn

Nắng chẳng buồn chi sương mỏng manh

Tựa cánh bướm về trong gió mới

Em là xuân nhỏ của lòng anh

 

Thư Pháp Minh Nhàn

 

Họa: Gá Nghĩa Tào Khang

 

Mơ ước đầu xuân giấc mộng lành

Gặp nhau từ thuở tuổi còn xanh

Thân tươi thiếu nữ luôn vươn nhánh

Quả ngọt thanh niên vẫn bám cành

Gìn nghĩa dầu cho quần rách ống                                 

Giữ tình dẫu phải áo sờn manh

Tựa nương trọn kiếp chồng bên vợ

Cùng sống chung nhà mãi gọi anh

 

Đoàn Ngọc Nam