Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

Mẹ hiền

 

Bài XưỚng:

  

NHỚ MẸ HIỀN

 Hiên ngoài gió nhẹ võng hè giăng

Nằm nhớ thương con vóc héo cằn             

Tóc muối sương pha chờ bạc trắng

Da mồi nắng rám sớm nheo nhăn

Thanh bình trước ngõ… Người xa thẳm

Hợp phố tầm tay… dạ trĩu oằn

Mẹ hỡi, duyên mình sao chỉ thế

Trần đời ray rứt biết cùng chăng?

Huy Lữ 

Bài họa 1: Ân ĐỨc Vu Lan

 Trời Tây viễn xứ trắng mây giăng

Nhớ mẹ chiều Thu lúc tuổi cằn

Bỗng chiếc hoa hồng oà trắng xoá !

Xưa hình bóng đẹp trở nheo nhăn

Suốt đời mẹ bận chăm con lớn

Mấy kiếp con tu cởi nợ oằn ?

Giải thoát sân si run rủi buộc

Song thân báo hiếu mẹ vui chăng ?

Thái Huy Long

 Bài họa 2: MẸ TÔI

 Mưa thu đầu ngỏ trước giăng giăng,

Nhớ mẹ năm xưa dáng úa cằn.

Đầu bạc phất phơ vương nỗi khổ,

Lưng còng sát đất rám da nhăn.

Nửa đời gảy gánh thân đơn chiếc,

Trọn kiếp nuôi con gánh nợ oằn.

Ơn đức mẹ hiền con tạc dạ,

Làm sao trả hết được cho chăng!

Nguyễn đình Tri

  Bài họa 3: Vu Lan NhỚ MẸ

 Kẽo kẹt đu đưa võng móc giăng

Mẹ hiền nằm đó vóc thân cằn

Đương  xuân vất vả trơn da láng

Lúc lão an nhàn nét mặt nhăn

Bươn chải nuôi con công khó nhọc

Tảo tần chạy gạo xác thân oằn

Vu Lan lại đến cài hồng trắng

Nhớ lắm Người ơi Mẹ thấu chăng

Đoàn Ngọc Nam (16-8-2015)

Bài họa 4: MẸ HIỀN

Chiếc võng đong đưa Mẹ mắc giăng

Ngoài kia mùa hạ nắng khô cằn
Lòng già trĩu nặng thương con trẻ

Tóc bạc da mồi sớm héo nhăn 

Dưỡng dục ơn sâu lòng khắc nhớ

Sinh thành nghĩa nặng dạ quay oằn

Bông hồng dâng Mẹ ngàn hoa thắm 

Thương Mẹ biển, trời có phải chăng?

Triều Phong Đặng Đức Bích

 Bài họa 5: Ba QuẢng MẠ HuẾ

Hải Vân đèo trắng nợ mây giăng

Quảng Huế xe duyên đến tuổi cằn

Xưa ảnh mạ ba đơm rạng rỡ

Nay hình con cái chớm nheo nhăn

Bao lần chạy loạn tay đùm bọc

Mấy lúc than van gánh oải oằn?!

Rồi mạ theo ba cùng khuất núi

Chỉ nguyền nuôi cháu mạ cười chăng?

Thái Huy long

Bài họa 6:  TÂM SỰ

 Chiều nay bên cửa ngắm mưa giăng,

Cây lá sang thu sắp úa cằn.

Nhớ thuở cơ hàn, xuân ngoảnh mặt,

Vui con thành đạt, lúc da nhăn.

Vĩnh hằng người đến...nơi an lạc?

Trần thế mình ai...nợ gánh oằn.

Dẫu biết dương gian bao khổ nhọc,

Xa rời có phải dễ dàng chăng?

Đoàn Thi Dưỡng

 Bài họa 7: MẸ ViỆt Nam

Hồn thiêng sông núi Mẹ ôm giăng

Biển đảo phù sa lẫn sỏi cằn

Tiếng Việt nơi nơi còn thắm thiết

Quyết tâm chốn chốn chẳng nheo nhăn

Hiện tình đất nước tuy chao đảo

Vận mệnh Rồng Tiên chẳng oải oằn

Số phận nương thân Dì Viễn Xứ

Dễ gì quên vú Mẹ hay chăng!

Thái Huy Long

 Bài họa 8: NHỚ HUẾ

 Nhớ trời xứ Huế với mưa giăng,

Áo tím ngày xưa đã úa cằn.

Tóc xỏa bờ vai chiều nội trú,

Mắt buồn mong đợi, thoáng mày nhăn.

Trường Tiền vẫn nối như Ô Thước,

Từng nhịp tương tư nặng muốn oằn

Huế vẫn lắng sâu trong ký ức,

Người xưa giờ có biết hay chăng?

Đoàn Thị Dưỡng

Bài họa 9: Tái NgỘ

Vén ánh chiều sương mới nhẹ giăng

Bỏ sau chốn lạ phế khô cằn

Vườn xưa vẫn đợi chân người ấm

Cảnh mới đà quên nét mặt nhăn

Vắng bạn đông vai mà thiếu sức

Có ai dăm mối bớt đau oằn

Người đi ta lỗi tình thi hữu

Giữ bước kẻ về có được chăng?!

Thái Huy Long   

 Bài họa 10: TÌNH MẸ 
Từng vòng quyến luyến khói nhang giăng,
Đốt nén hương thơm dạ khô cằn.
Nhớ mẹ mây chiều buồn ủ rũ,
Thương con khóe mắt mấy lằn nhăn!
Một đời lo lắng cho con trẻ,
Bể khổ trần gian nặng trĩu oằn.
Tháng bảy mùa chay bên cửa Phật,
Hương lòng dâng mẹ, mẹ hay chăng.
KimThoa Nguyễn

 Bài họa 11: ƯỚC NGUYỆN

 Chiều buồn con nhện thả tơ giăng

Nắng hạn, vườn khô ruộng héo cằn

Thương mẹ tảo tần, tay nứt sạm

Xót cha cực khổ, trán hằn nhăn

Mảng lo đồng áng thân còm cõi

Mong được mùa thơm lúa trĩu oằn

Ước nguyện Phật Trời cho Phụ Mẫu

An nhàn, khoẻ mạnh - được hay chăng?

Vân Hạ

 Bài họa 12: NÓI VỚI CON

Hoa hồng phô sắc dưới mưa giăng,

Năm tháng pha sương mái tóc cằn.

Cài trắng, màu hoa từ thuở nhỏ,

Lìa xuân, da ngoại chửa nheo nhăn.

VU LAN, con nghĩ suy gì nhỉ?

Hạnh phúc cài hoa đỏ có oằn?

Cuộc sống xoay vần bao tính toán,

Niềm vui còn mẹ có hay chăng?

Đoàn Thị Dưỡng

Bài họa 13: THĂM MỘ MẸ

Chân trời nghĩa địa đám mây giăng

Gió cát đường đi cỏ úa cằn

Bước chậm dò đường thăm mộ mẹ

Tay run chống gậy vóc nheo nhăn

Sinh thời mẹ chẳng ngày sung sướng

Cuộc sống con đây cũng trĩu oằn

Sắp tới con đi cùng với mẹ

Hai người cõi ấy có vui chăng

Đến Đổ