Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Tiếng thu

 

TIẾNG THU

 

Lặng gió thu đưa trải nắng chiều

Ngập ngừng e ấp ngỏ lời yêu

Ngời mây lượn bướm đưa làn sáo

Hững nắng vờn hoa đón cánh diều

Khúc hạnh say nồng nâng phách đão

Dây tình đắm quyện ngã hồn xiêu

Lời thơ nốt nhạc dìu cung ái

Lữ khách mơ màng vọng tiếng tiêu

 

Hong Minh (27.09.2014)

 

Họa: Cõi Dương Trần

 

Sương thu nắng nhạt lúc ban chiều

Lành lạnh cõi lòng muốn được yêu

Viếng chỗ vườn hoa đầy cánh bướm 

Thăm nơi bãi biển lắm thân diều

Lạc vào tiên cảnh tâm không động

Lâm chốn mỹ nhân trí chẳng xiêu

Hạ giới niềm vui nhiều quyến rủ

Dương trần lánh lụy tránh đời tiêu

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Chiều Tím

 

Gió lặng đồi cao phủ bóng chiều,

Hoa sim tim tím gợi niềm yêu.

Bầu trời gờn gợn màu mây xám,

Mặt đất vang vang tiếng sáo diều.

Thu đến lao xao lòng khắc khoải,

Hạ qua tiếc nuối dạ liêu xiêu.

Ngày tàn lặng lẽ trong cô độc,

Vọng tưởng người xưa vẫn thổi tiêu...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Thu Ẩm

 

Vào thu nắng nhẹ lúc về chiều

Cảnh vật hoàng hôn thật đáng yêu 

Rạo rực hoa say ôm ấp bướm

Hiu hiu gió thổi đẩy đưa diều

Hồng đào nâng chén thân lơ lửng 

Mỹ tửu cụng ly dáng vẹo xiêu

Sáo vọng thinh không xui phách lạc

Bồng lai nhạc trỗi khiến hồn tiêu

 

Văn Ngọc 

      

 


  

CỬA ĐỢI

 

Cánh nhạn xa rồi ẩn bóng mây

Phủ che sương khói chạm vai gầy

Vàng ươm nắng nhạt hoàng hôn vẫy

Tím rịm trăng mờ nước biển vây

Kỷ niệm êm đềm rơi cõi ấy

Thời gian vội vã rớt nơi nầy

Dang tay níu biển vờn ôm lấy

Lặng lẽ chiều trôi sóng lượn đầy

 

Hong Minh

 

Họa: Kẻ Ở Người Đi

 

Màn che chẳng thấy gợn lùm mây

Lẻ bạn mình ên bóng dáng gầy

Tựa gối khuê phòng trông nhện bũa

Ôm hình cõi mộng ngắm tình vây

Nơi đây muốn đến chung vai nọ 

Chỗ ấy mong về trọn kiếp nầy

Cách biệt lâu ngày nhung nhớ lắm

Lòng đau quặn thắt nghĩa đong đầy

 

Đoàn Ngọc Nam

 

 Họa: Bến Đợi

 

Dòng sông soi bóng những làn mây,

Gió lướt phi lao vẻ dáng gầy.

Rặng liễu trơ vơ chim ríu rít,

Con thuyền cô độc sóng vờn vây.

Niềm đau giữ trọn bên bờ dốc,

Nỗi khổ mang theo cạnh chốn nầy.

Nhạn vẫn bặt tăm từ độ ấy,

Ngày qua thương nhớ mãi đong đầy...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Thu Buồn

 

Vào thu chiều xuống gió heo mây

Cánh nhạn bơ vơ xác ốm gầy

Đường xa vạn dặm sương bao phủ 

Biển rộng muôn trùng sóng bũa vây

Người đi hoa lá về bên ấy

Kẻ ở rêu phong tại chốn nầy

Cảnh cũ ngập tràn bao kỷ niệm

Còn đâu mộng ước lỡ đong đầy

 

Văn Ngọc