Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Mưa Sài Gòn

               

MƯA SÀI GÒN

 

Tháng năm thành phố bắt đầu mưa,

Nước thiếu thì nay nước đã thừa.

Mây phủ thình lình cây gãy đổ,

Trời quang bất chợt hạt rơi thưa.

Mệt nhoài cống rãnh lo không xiết,

Lướt thướt người xe khổ chẳng vừa.

Nhè nhẹ nắng vàng trên mặt sóng,

Mọi người kiên nhẫn sống cùng mưa…

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Nắng Ca Li

 

Tháng sáu đây rồi đã dứt mưa

Ban ngày nắng nóng lại dư thừa

Ve sầu đất khách đâu thèm gọi

Phượng tím quê người chả có thưa

Sân cỏ trước nhà phun nước ít

Quạt trần sau bếp nhấn tay vừa

Ca Li đất rộng tình chan chứa

Mãi đợi tin mừng những trận mưa

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Mưa Nắng CaLi

 

Hạ tím tìm đâu mấy giọt mưa

Lộc trời nào đủ Cô Vi thừa

Nước lo dân sợ quán hàng mở

Nắng đẹp trời quang phố xá thưa

Dù muốn hay không ngồi bó gối

Dẫu lo mà thật đợi chi vừa

Người người thủ phận buồn cơn lốc 

Dịch bệnh lan tràn mặc nắng mưa

 

Huy Lữ (11-07-2020)

 

Họa: Mùa Mưa

 

Chiều nào trời cũng đổ cơn mưa

Phố xá nhiều nơi nước ứ thừa

Ngập mấy giờ liền chưa rút cạn

Thấm hằng buổi trọn chẳng vơi thưa

Người giàu khoan khoái mong tuôn mãi

Kẻ khó lo âu khấn trút vừa

Tất bật, nhà nông cày, cuốc, xới

Gieo trồng trên đất ẩm sau mưa

 

Như Thiền

 

THỜI TIẾT

 Úng ngập phiền hà giống hạn khô,

Nhà nông cũng khó để vui chào!

Hoa vươn thiếu nắng trông tàn úa,

Lúa chín lụt về thấy xốn xao.

Nhè nhẹ mưa phùn cây nẩy lộc,

Ào ào giông bão nước tuôn trào.

Xin trời cho gió hòa mưa thuận,

Chứ mãi thiên tai biết tính sao…

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Cảnh Đời

 

Cửu Long cạn nước hóa đồng khô

Do bởi thượng nguồn đắp đập chào

Nương rẫy pha phèn cây quắn riết

Ruộng đồng ngập mặn lúa xanh xao

Thôn làng chớm hạn nhà nông khổ

Phố xá vừa mưa cống rãnh trào 

Xã hội đương thời luôn trọng phú

Các quan phạm tội cũng không sao

 

Đoàn Ngọc Nam

  


 

 

ĐỜI QUÊ

 

Nắng thắp tầng mây tím lối về,

Màu sương thấm đậm quẩn chân đê.

Non chiều chênh chếch ngàn tia sáng,

Sông tối chòng chành vạn ánh Khuê.

Đâu dễ dửng dưng hờn cố quận,

Khi từng canh cánh đắm Hồn quê.

Tình xưa lạc lõng lần quay lại,

Vẫn mãi trong tâm những nguyện thề.

 

Hồ An (8-7-2020)

 

Họa: Thăm Lại Quê

 

Chôn nhau cắt rốn mãi mong về

Thăm lại làng xưa khuất rặng đê

Sáng sớm trời thanh nhìn cảnh vật

Ban đêm gió tịnh ngắm sao khuê

Giang sơn gấm vóc hồn dân tộc

Thổ địa huy hoàng bóng dáng quê

Cốt nhục tình thâm còn mãi đậm

Đồng hương gắn bó giữ tâm thề

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Tha Hương

 

Hoàng hôn chầm chậm giữa đường về,

Lữ khách dừng chân ở mặt đê.

Thấy xót thân đơn nơi đất lạ,

Nghe thương cô phụ chốn phòng khuê.

Đưa canh bìm bịp buồn xa xứ,

Gọi bạn chim chiều khóc nhớ quê.

Canh cánh trong lòng ngày trở lại, 

Bao năm lưu lạc chẳng quên thề…

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Vầng Trăng Bảo Lộc 

 

Ta hẹn cùng nhau sẽ trở về

Nhưng rồi công việc cứ đăng đê

Lòng luôn vẫn nhớ từng con suối

Dạ chẳng hề quên mỗi xóm quê

Kỷ niệm khắc ghi trên lối Điệp

Tâm tình trao gởi dưới sao Khuê

Một chiều quay lại khung trời cũ

Vẫn thấy vầng trăng thuở hẹn thề

 

Phương Hà

 

 

VỀ ĐÂU

 

Ngập ngừng đêm xuống biết về đâu!

Đợi ánh trăng lên cũng nhạt nhàu.

Lặng lẽ đường khuya sương gió tủi,

Âm thầm lối vắng khói mây sầu!

Mênh mông khúc nhớ thành cô quạnh,

Thăm thẳm điệu buồn trở buốt đau.

Bởi Nguyệt ngàn năm đơn chiếc bóng,

Trần gian bạc trắng mối duyên đầu!

 

Hồ An (26-6-2010)

 

Họa: Nỗi Lòng Người Đi

 

Hải ngoại quê người trú ngụ đâu

Cõi lòng lữ khách nát tim nhàu

Tha hương tỵ nạn mang theo hận

Biệt xứ dừng chân giữ mãi sầu

Chinh chiến nồi da gieo thống khổ  

Mở mang chủ nghĩa rải thương đau

Thanh bình xứ sở hằng mong ước

Giặc đến xâm lăng vững tuyến đầu

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Tình Xưa

 

Người cũ bây giờ biết ở đâu,

Tình xưa cũng đã nhạt phai màu.

Đêm đêm cố xóa bao niềm hận,

Sáng sáng làm vơi những nỗi sầu.

Ước hẹn đã tàn thôi hối tiếc,

Chờ mong vô vọng chẳng còn đau.

Con tim lắng dịu cùng năm tháng,

Sương tuyết thời gian bạc mái đầu...

 

Đoàn Thị Dưỡng