Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

T-Nỗi lòng


 

 

NỖI LÒNG CƯ SĨ

 

Ai lên núi thẳm, ướp im lặng

Ta về phố thị, tắm phồn hoa

Nghiệp trần còn nặng chốn bôn ba

Ta bà một cõi, như là Minh Sư !

 

Ta cũng muốn ly gia cắt ái

Khoát lên mình áo vải màu tơ

Nhưng người ơi, chỉ là giấc mơ !

Ta đã mộng, đợi chờ bao kiếp

 

Tự an ủi – Thôi – Làm cư sĩ

Cố giữ lòng bền bĩ, lóng tâm

Đọc kinh hiểu, và hành cho thâm

Sẽ có ngày nẩy mầm trí tuệ

 

Cách trước ta, trăm nghìn thế hệ

Tại gia mà trí tuệ MA HA*

Thôi thì đi trong chốn ta bà

Mà giữ tâm như là cõi tịnh

 

Mắt thấy sắc, yên lặng không dính

Tai nghe âm, chẳng tính khen chê

Mũi ngửi mùi, chẳng có đam mê

Lưởi nếm, biết rõ ràng, không dính.

 

Thân xúc chạm, không theo cảm giác

Chẳng duyên theo nóng, mát, mịn, êm

Ý sẽ như nhìn trong bóng đêm

Và Tâm sẽ trong ngoài lặng lẽ.

 

 Không Lạc

 

 

  

ĐI CHO HẾT CUỘC TỬ SINH

 

 

Đi cho hết cuộc tử sinh

Để xem mình sẽ bết mình là ai

Trăm năm một mảnh hình hài

Vạn năm thì vẫn đường dài vạn năm.

 

Tử sinh ở tại cõi Tâm

TỬ , mồ vọng tưởng. Chân Tâm SINH tồn

Ngoại đạo gọi đó là Hồn

Phật gọi là cái trường tồn vô sinh

 

Đi cho hết cuộc vô minh

Rồi mình sẽ biết được mình là ai

Đường đi đừng sợ ngắn dài

Đừng so sánh chuyện, ai tài hơn ai.

 

Lòng ta phải cố dẻo dai

Lòng ta phải cố miệt mài, không ngơi

Tử Sinh rồi sẽ sáng ngời

Tử, thì một cõi. Sinh, thời vô sinh !

 

Hết vô minh. Dứt tử sinh

Luân hồi nào có, tử sinh nào còn!

Đi cho hết quảng đường mòn

Để xem cho rõ, TA còn là AI !

 

Không Lạc 

 

*- Gia đình Ngài Bàng Long Uẩn