Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

Mùa Đông

Thơ Xướng: 

MÙA ĐÔNG MUỘN 

Ghét thu dằng dặc dài lê thê

Đông chẳng thiết tha nhớ lối về

Hơi rét chập chờn vàng khắp nẻo

Heo may lành lạnh xám tư bề

Biệt tăm tuyết trắng buồn muôn kiếp

E ấp trăng liềm nghịch viễn khê

Xót dạ cắt lòng mùa cách biệt

Nào buồn trách ấy lỡ quên thề.

Huy Lữ

Họa 1: Không Chờ Mùa Đông

Lo sợ rồi đây mưa thảm thê,

Miền Trung chốn cũ khó quay về.

Đất trời mù mịt mây giông bão,

Ruộng lúa tang thương nước tứ bề.

Dẫu biết phù sa do lụt lội,

Vẫn đau tài sản của sơn khê.

Tha hương chua xót buồn ly cách,

Đông đến làm sao vẹn ước thề…

Đoàn Thị Dưỡng

Họa 2: Buồn Thân Phận

Thời tiết Thu mùa lạnh thảm thê

Đến Đông còn chán chẳng ưa về

Giường êm thiếp ngủ lo trằn trọc

Nệm ấm chàng say muốn mọi bề

Dĩ vãng từng qua nhiều khổ lụy

Tương lai sắp đến lắm nhiêu khê

Phận mình kiếp sống thân bèo dạt

Xuân hạ thường năm vẫn lỡ thề

Đoàn Ngọc Nam

Họa 3: Tim Sầu Khắc Khoải

Bao lâu nồng đậm nghĩa phu thê

Một sáng người đi chẳng trở về

Hụt hẫng lòng đau như muối xát

Não nề dạ nát tựa cơm khê

Nỗi niềm chất chứa nhiều cay đắng

Tâm sự đeo mang lắm bộn bề

Cứ ngỡ thời gian vơi luyến nhớ

Nào hay khắc khoải mãi tim thề

Như Thiền

 Họa 4: Thân Tù

 Xa cách nghìn trùng bóng tử thê

Bốn mùa hun hút mộng đường về

Thân tàn lực tận than rừng núi

Súng đạn cùm gông tỏa tứ bề

Gió rét run người manh áo rách

Đói lòng xót dạ chén cơm khê

Lao tù quản xác nan cầm chí

Nung đúc hờn căm chẳng lỗi thề

Nguyễn Đình Tri