Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH-Nghịch lý


 

 

NGHỊCH LÝ MÙA THU

 

Sân trước vườn sau phủ thảm vàng

Cây phong hàng xóm gió đưa sang

Nhìn cành trơ trọi lòng chua xót

Ngắm cảnh biệt ly dạ ngỡ ngàng

Người mất kêu gào than khóc vọng

Lá rơi đàn hát xướng ca vang

Cảnh thu tuy dẹp mùa tang tóc

Ai biết cây đau cỏ nát tan

 

Văn Ngọc 

 

Họa: An Vui Tự tại

 

Hạ biệt thu đi với lá vàng,

Đông tàn xuân ấm cũng đà sang.

Bốn mùa tiếp diễn thôi xao động,

Vạn vật đổi thay bớt ngó ngàng.

Níu giữ niềm tin khi thất bại,

Bỏ buông kiêu hãnh lúc danh vang.

Tâm an trí vững cùng năm tháng,

Cuộc sống bình yên khó vỡ tan...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Sinh Hoạt Mùa Thu

 

Sương Thu đẫm ướt lá rơi vàng

Lành lạnh trời thanh tiết đã sang

Thiếu nữ còn không càng bẽn lẽn

Thanh niên có vợ ngỡ thêm ngàng

Đồng sâu cấy lúa hò khoan dội

Đất thổ trồng ngô tiếng hát vang

Sinh hoạt miền quê tình gắn bó

Trăng tròn sáng tỏ nắng chiều tan

 

Đoàn Ngọc Nam 

 


 

 THU BUỒN VIỄN XỨ 

(nđt)

Thu về lối mộng thả hồn thơ 

Liễu úa vàng phai rụng chẳng ngờ 

Cảnh cũ u buồn im ngóng đợi

Người xưa ủ rũ xót mong chờ 

Hoàng hôn lẻ bóng mi tràn lệ

Tuổi hạc cô phòng kén rã tơ

Điểm hẹn mù sương sầu viễn xứ 

Cây cành lặng đứng thảm sầu ngơ

 

Văn Ngọc

 

Họa: Mùa Thu Canada

 

Đỏ tím vàng cam gợi ý thơ,

Phong thay sắc áo chẳng còn ngờ.

Lá thông vẫy vẫy như mong đợi,

Bông tuyết bay bay tựa ngóng chờ.

Đất khách khôn nguôi bao nỗi nhớ,

Quê nhà khó dứt những đường tơ.

Nơi đây tuyệt đẹp khi thu đến,

Vẫn thấy tâm hồn vương ngẩn ngơ...

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Thiếu Nữ Tròn Trăng

(nđt)

Thiếu nữ trăng tròn nhỏ dại thơ

Tình chưa vấp ngã chẳng chi ngờ

Trường quen lắm bạn còn mong đợi

Biển lạ người đông mãi đón chờ

Gặp gỡ phòng canh gìn phẩm giá

Vui đùa cảnh giác giữ đường tơ

Thân ngà phận liễu tùy duyên số

Chỉ ngại chung nhà vẫn ngác ngơ

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Tình Thu

 

Nói đến thu là nói đến thơ

Tình thu ấp ủ nặng không ngờ

Úa vàng lá rụng nơi hò hẹn

Khô héo cây trơ chốn đợi chờ

Nhớ mãi nụ cười người dệt vải

Thương hoài khoé mắt kẻ quay tơ

Tiết thu man mác miền xa lạ

Đầu tóc bạc phơ vẫn dại ngơ

 

Trần Tiến