Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

T-Dòng thời gian

   


                                     

DÒNG THỜI GIAN

 

Thời gian trôi, như dòng nước lũ

Có khi nào ngụ lại mãi đâu

Những ngày dài, cùng với đêm thâu

Theo năm tháng, qua cầu vô định

 

Thời gian đi, bao giờ bịn trịn

Có khi nào sợ, kính ai đâu

Mặc cho ai nuối tiếc, ưu sầu !

Vẫn lặng lẽ đi vào vô cực

 

Thời gian ! mi như một đại lực

Làm tàn phai rực rỡ muôn màu

Và gây nên những cuộc bể dâu

Tất cả, đều do thời gian cả !

 

Trong trời đất, mấy ai đâu lạ

Thời gian như là một dòng sông

Sanh linh thì đang ở giữa dòng

Cùng lặng ngụp theo dòng định mệnh !

 

 Không Lạc

 

 

 

LỜI KINH,

         TIẾNG MỎ,

    CHUÔNG NGÂN

 

Lời kinh, tiếng mỏ, chuông ngân

Đưa ta tới những cõi tầng bao la

Tận cùng trong cõi Tâm ta

Một người an lạc, ngân nga tuyệt vời

 

Diệu Tâm là chỗ không lời

Trong siêu pháp giới là lời diệu kinh !

Trong như giọt nắng bình minh

Nhẹ như tiếng gió vô hình hư không

 

Lời kinh, tiếng mỏ, gợi lòng

Chuông ngân, đưa kẻ long đong trở về

Gần bờ giác, xa bến mê

Trần gian lạc bước, não nề trầm luân

 

Kiếp người trong cõi hồng trần

Như một tuồng hát trên sân khấu đời

Xong rồi, màn hạ buông rơi

Để mai tuồng khác, lại mời người xem !

 

Không Lạc