Huy Lữ TRẦN VĂN ĐẠT
Nguyên Chánh Chuyên gia FAO - Rome

XH_Nhớ quê

 

                                       

NHỚ QUÊ

 

Làng dệt Phú Bông mãi chỉ còn,

Trong niềm luyến tiếc thuở vàng son.

Con tằm nhả sợi tình chưa trọn,

Cái kén cho tơ nghĩa khó tròn.

Khung cửi vội vàng vang tiếng lớn,

Xa quay chầm chậm vọng lời con.

Cội mai đầu ngõ đang thay lá,

Mái ngói trầm tư dưới nắng giòn

                     oOo

Mái ngói trầm tư dưới nắng giòn,

Một thời gạo ký chẳng đong lon.

Mìn bom khiến lắm đời đau khổ,

Đạn pháo gây bao kiếp sống bòn.

Chiến cuộc lui về nơi cuối bể,

Hòa bình tiến đến tận đầu non.

Quê xưa đổi mới bao tươi đẹp,

Vẫn thấy lao xao với lối mòn…

 

Đoàn Thị Dưỡng

 

Họa: Tình Quê

 

Xuân Đài chốn cũ vẫn luôn còn

Hàng xóm làng xưa mãi sắt son

Bãi cát vươn mình thương nắng hạ

Dòng sông uốn khúc nhớ trăng tròn

Công cha dưỡng dục nuôi nên vóc

Nghĩa mẹ sinh thành bú mớm con

Uống nước Thu Bồn yêu xứ Quảng

Tình thân khắn khít hỏi thăm giòn

                   oOo

Tình thân khắn khít hỏi thăm giòn

Mì Quảng gạo nhà tráng mấy lon

Mời bậu nước nhưn tô cạn vét

Đãi chàng đào rượu chén vơi bòn  

Dầu cho khổ cực không chùng bước

Dẫu phải gian nan gắng vượt non

Hạnh phúc tầm tay nguyền giữ lấy

Lòng ngay dạ vững dễ chi mòn

 

Đoàn Ngọc Nam

 

Họa: Chị Tôi

 

Một thời xuân sắc đã không còn

Tóc điểm màu sương, môi nhạt son

Phụng dưỡng mẹ cha luôn hiếu thuận

Lo toan nhà cửa mãi vuông tròn

Các em yên ổn vui duyên phận

Thân chị ngậm ngùi chẳng cháu con

Đến lúc song thân cùng khuất núi

Chị đã tàn phai nét đẹp giòn

                   +++

Chị đã tàn phai nét đẹp giòn

Nhà nghèo gạo phải đếm từng lon

Nỗi niềm trống vắng luôn vây bủa

Thân xác già nua mãi rút bòn

Ngày quạnh trải lòng cùng gió thoảng

Đêm dài mở dạ với trăng non

Thời gian cứ thế trôi qua mãi

Lạnh lẽo cô đơn kiếp sống mòn

 

Phương Hà